ý tưởng này là của chúng mình pdf

Tờ báo này là một phần của Tập đoàn Truyền thông Epoch, cũng điều hành kênh Truyền hình Tân Đường nhân . Các trang web tin tức mới và các kênh YouTube của nhóm cũng truyền bá các thuyết âm mưu như QAnon và tuyên truyền chống tiêm chủng. Từ năm 1992 đến năm 1994, Lý có thu phí cho các cuộc hội thảo và bài giảng của ông trên khắp Trung Quốc, mặc dù chi phí ông lấy thấp hơn đáng kể so với các môn khí công cạnh tranh khác, và các Hiệp hội khí công địa phương nhận được một phần tiền đáng kể trích ra từ khoản thu này. Lý giải thích lệ phí này như là cần thiết để trang trải chi phí đi lại và các chi phí khác, và trong một số trường hợp, ông đã tặng toàn bộ số tiền thu được cho từ thiện. Năm 1994, Lý ngừng thu phí hoàn toàn, sau đó quy định rằng Pháp Luân Công luôn luôn phải được dạy miễn phí, và sách vở giáo lý của Pháp Luân Công phải có sẵn miễn phí (bao gồm cả trực tuyến).

ý tưởng này là của chúng mình pdf

Người theo dõi thông tin sai lệch NewsGuard gọi trang Đại Kỷ Nguyên là một trong những nguồn “siêu phát tán” thông tin sai lệch về COVID-19 trên Facebook, ông trích dẫn một bài báo vô căn cứ của Đại Kỷ Nguyên cho rằng virus này được tạo ra một cách nhân tạo. Đại Kỷ Nguyên còn phát tán một ấn bản đặc biệt dài 8 trang có tên “Đảng Cộng sản Trung Quốc nguy hiểm cho thế giới như thế nào”, được phát hành bất hợp pháp vào tháng 4 năm 2020 cho khách hàng ở các khu vực của Hoa Kỳ, Canada và Úc, trong đó vu cáo chính phủ Trung Quốc đã cố ý tạo ra virus và phát tán nó. Tuyên truyền của nhà nước ban đầu đã sử dụng sự hấp dẫn của chủ nghĩa duy lý khoa học để tranh luận rằng thế giới quan của Pháp Luân Công “hoàn toàn chống lại khoa học” và chủ nghĩa cộng sản. Ví dụ, tờ Nhân dân Nhật báo đã khẳng định vào ngày 27 tháng 7 năm 1999, rằng cuộc chiến chống lại Pháp Luân Công “là một cuộc đấu tranh giữa chủ nghĩa thần học và chủ nghĩa vô thần, giữa mê tín và khoa học, giữa chủ nghĩa lý tưởng và chủ nghĩa duy vật”.

Các công trình nghiên cứu của giới học thuật về Pháp Luân Công đã được xuất bản kể từ khi nó được bắt đầu. Hầu hết các nghiên cứu này là của các nhà khoa học xã hội nhằm điều tra các điều kiện xã hội đã dẫn đến việc tạo ra Pháp Luân Công. Điểm dừng chân đầu tiên của ông là ở Paris, nơi ông nhận lời mời của đại sứ Trung Quốc và đã tổ chức một cuộc hội thảo giảng bài tại Đại sứ quán Trung Quốc. Từ năm 1995 đến năm 1999, Lý đã đi giảng bài tại Hoa Kỳ, Canada, Úc, New Zealand, Đức, Thụy Sĩ, và Singapore.

Mặc dù số lượng hiến tạng tự nguyện mức độ rất thấp, Trung Quốc thực hiện số ca cấy ghép mỗi năm cao thứ hai thế giới. Kilgour và Matas cũng trình bày các tài liệu tự buộc tội từ các trang web chuyên về ghép tạng ở Trung Quốc quảng cáo nội tạng sẵn có ngay lập tức từ những người cho đang sống, và bản chép lại của các cuộc phỏng vấn, trong đó bệnh viện nói với người khách hàng nhận nội tạng tiềm năng rằng họ có thể có được các nội tạng Pháp Luân Công. Trong quá trình tu luyện, học viên Pháp Luân Công nhắm vào việc buông bỏ sự theo đuổi danh vọng, truy cầu tiền bạc, tình cảm, và các vướng mắc khác. Những bài giảng của Lý Hồng Chí nhiều lần nhấn mạnh đến sự trống rỗng khi truy cầu vật chất; mặc dù các học viên Pháp Luân Công không được khuyến khích nghỉ việc hoặc né tránh tiền bạc, nhưng họ ​​phải dần buông bỏ các chấp trước trên phương diện tâm lý đối với những điều này. Tương tự như vậy, ham muốn tình dục và dục vọng là những chấp trước cần phải loại bỏ, nhưng các học viên Pháp Luân Công thường vẫn ​​sẽ kết hôn và lập gia đình.

Tính Chất Tôn Giáo

Gutmann cũng nhận ra rằng các tổ chức truyền thông và các nhóm nhân quyền cũng tự kiểm duyệt chủ đề này, vì thái độ gay gắt của chính phủ Trung Quốc đối với Pháp Luân Công và những hậu quả tiềm ẩn có thể xảy ra khi đưa ra những tuyên bố ủng hộ công khai đối với Pháp Luân Công. Bất chấp những nỗ lực của Đảng, những cáo buộc ban đầu chống lại Pháp Luân Công đã không thuyết phục được sự ủng hộ rộng rãi của quần chúng đối với việc trấn áp phong trào này. Chính phủ Trung Quốc tuyên bố rằng Pháp luân công đã lợi dụng các tín đồ để thực hiện các mục đích chính trị, bao gồm việc tuyên truyền đòi ly khai Tây Tạng Vào tháng 10 năm 1999, ba tháng sau khi cuộc trấn áp bắt đầu, tờ báo Nhân dân Nhật báo tuyên bố Pháp Luân Công là một tà giáo.

Theo tờ Washington Post (Hoa Kỳ), nhiều học viên Pháp Luân công tin rằng việc thực hiện các bài tập này có thể “nuôi dưỡng năng lượng vũ trụ”, giúp họ chữa khỏi rất nhiều bệnh nan y hoặc mãn tính, từ ung thư cho đến đến chứng dị ứng. Một công chức nghỉ hưu ở Bắc Kinh nói rằng Pháp Luân Công đã chữa khỏi bệnh dị ứng da và tiêu chảy mãn tính của ông. Một phụ nữ Trung Quốc ở độ tuổi 50 cho rằng Pháp Luân Công giúp cô tái tạo một đoạn xương đã bị cắt bỏ trong cuộc phẫu thuật, một Cơ đốc nhân thì tự mô tả Pháp Luân Công đã giúp kiểm soát bệnh tiểu đường của ông ấy.

Một bước ngoặt trong chiến dịch tuyên truyền đã diễn ra vào đêm trước Tết Nguyên đán vào ngày 23 tháng 1 năm 2001, khi có năm người cố gắng tự thiêu tại Quảng trường Thiên An Môn. Vụ việc đã nhận được sự quan tâm ở bình diện quốc tế, và đoạn phim ghi lại những vụ tự tử được Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc phát sóng sau đó ở Trung Quốc. Các chương trình phát sóng cho thấy hình ảnh của một cô gái 12 tuổi, Liu Siying, tự thiêu, và các cuộc phỏng vấn những người tự thiêu khác, trong đó họ khẳng định niềm tin rằng “tự thiêu sẽ dẫn họ đến thiên đường”. Nhưng một trong những nhà sản xuất truyền hình của CNN tại hiện trường không thấy một đứa trẻ nào ở đó. Các nguồn tin của Pháp Luân Công và các nhà bình luận khác đã chỉ ra rằng nội dung thuật lại của người tham gia về vụ việc và các khía cạnh khác trong hành vi của những người tham gia là không phù hợp với những lời dạy của Pháp Luân Công. Media Channel và Tổ chức Phát triển Giáo dục Quốc tế cho rằng vụ việc tự thiêu này đã được Đảng Cộng sản Trung Quốc tạo ra để “chứng minh” rằng Pháp Luân Công đã tẩy não các tín đồ của mình tự sát và do đó bị cấm như là một mối đe dọa đối với quốc gia này.

Biểu Tình Tại Thiên Tân Và Trung Nam Hải

Một số học giả như Maria Hsia Chang và Susan Palmer, đã mô tả bài hùng biện của Lý về “Chính Pháp” và sự cứu rỗi “trong giai đoạn cuối cùng này”, giống như một cuốn sách khải huyền trong Thiên Chúa giáo. Tuy nhiên, Benjamin Penny lập luận rằng các bài giảng của Lý được hiểu rõ hơn khi đặt trong bối cảnh “quan điểm của Phật giáo trong chu kỳ của Pháp hay quy luật Phật giáo”. Richard Gunde lưu ý rằng không giống như các nhóm khải huyền ở phương Tây, Pháp Luân Công không ám chỉ đến cái chết hay sự kết thúc của thế giới, thay vì “một thông điệp đạo đức đơn giản, vô thưởng vô phạt”. Lý Hồng Chí không thảo luận về một “cuộc đại phán xét”, và từ chối đưa ra những dự đoán về ngày tận thế sắp xảy ra trong những bài giảng của mình. Khi Pháp Luân Công bắt đầu phát triển mạnh bên ngoài Trung Quốc, Lý Hồng Chí nhận được sự công nhận tại Hoa Kỳ và các nước khác trong thế giới phương Tây. Trong tháng 5 năm 1999, Lý đã được chào đón tại Toronto với chúc mừng của thị trưởng thành phố và Phó Thống đốc tỉnh.

ý tưởng này là của chúng mình pdf

Khi những người chỉ trích khí công trong chính phủ ngày càng có ảnh hưởng nhiều hơn, chính quyền bắt đầu cố gắng kiềm chế sự phát triển và ảnh hưởng của các môn phái khí công, trong đó có một số môn phái đã có hàng chục triệu học viên. Trong bối cảnh văn hoá Trung Quốc, Pháp Luân Công thường được mô tả như là một hệ thống khí công, hoặc là một loại “tu luyện” . Tu luyện là một thuật ngữ của Trung Quốc dùng để mô tả quá trình một cá nhân tìm kiếm sự viên mãn, thường là thông qua sự rèn luyện cả về thể chất và tinh thần.

Các cá nhân nào quá bận rộn, xa cách, hoặc những người chỉ đơn giản là thích sự tĩnh mịch có thể quyết định tập luyện riêng lẻ. Khi có các chi phí (chẳng hạn như phí thuê cơ sở vật chất cho các hội nghị quy mô lớn), thì chi phí đó được thanh toán bởi những cá nhân tự nhận lãnh và tương đối giàu có trong cộng đồng. Đại Kỷ Nguyên được xác định là đã phát tán nhiều thông tin sai lệch liên quan đến đại dịch COVID-19 trên báo in và qua các phương tiện truyền thông xã hội, bao gồm Facebook và YouTube. Nó đã thúc đẩy các luận điệu chống chính phủ Trung Quốc và các thuyết âm mưu vô căn cứ xung quanh sự bùng phát của virus COVID-19.

Dưới sự lãnh đạo của Giang Trạch Dân, cuộc trấn áp Pháp Luân Công đã trở thành một phần của đạo đức chính trị của Trung Quốc về “giữ ổn định” – gần như giống hệt văn kiện của Đảng trong vụ Thiên An Môn năm 1989. Thông điệp của Giang được lặp lại tại Đại hội Nhân dân Quốc gia năm 2001, với việc xóa bỏ Pháp Luân Công được gắn liền với tiến bộ kinh tế của Trung Quốc. Mặc dù ít nổi bật hơn trong chương trình nghị sự quốc gia, việc trấn áp Pháp Luân Công vẫn được tiếp tục sau khi Giang đã về hưu; các chiến dịch chống lại Pháp Luân Công được khởi xướng trong cả hai năm 2008 và 2009. Năm 2010, một chiến dịch kéo dài ba năm đã được đưa ra để gia hạn nỗ lực “cưỡng chế” các học viên Pháp Luân Công.

Cuộc Trấn Áp

Tháng 6 năm 1998, Hà Tộ Hưu, một nhà phê bình thẳng thắn môn khí công và một người bảo vệ chủ nghĩa Mác quyết liệt, xuất hiện trên một chương trình truyền hình ở Bắc Kinh công khai chỉ trích sự phi khoa học của khí công, và đề cập cụ thể đến Pháp Luân Công. Các học viên Pháp Luân Công đã đáp trả bằng các cuộc biểu tình hòa bình và yêu cầu đài truyền hình xin lỗi. Các phóng viên chịu trách nhiệm về chương trình trên đã bị sa thải, và một chương trình truyền hình khen ngợi Pháp Luân Công đã được phát sóng vài ngày sau đó. Tờ báo này đã được một số học giả mô tả như là một cơ quan ngôn luận cho Pháp Luân Công, kết nối và bày tỏ sự thông cảm đối với môn khí công này.

  • Tuy nhiên, Benjamin Penny lập luận rằng các bài giảng của Lý được hiểu rõ hơn khi đặt trong bối cảnh “quan điểm của Phật giáo trong chu kỳ của Pháp hay quy luật Phật giáo”.
  • Các cá nhân nào quá bận rộn, xa cách, hoặc những người chỉ đơn giản là thích sự tĩnh mịch có thể quyết định tập luyện riêng lẻ.
  • Tổng Bí thư Đảng Giang Trạch Dân được thông báo từ Ủy viên Bộ Chính trị La Cán, và được báo cáo ông đã tức giận vì sự táo bạo của cuộc biểu tình, đây là cuộc biểu tình lớn nhất kể từ cuộc biểu tình Thiên An Môn mười năm trước đó.

Tuy nhiên, đến nửa cuối năm 2001, khối lượng các báo cáo truyền thông đã giảm mạnh, và vào năm 2002, các báo lớn như New York Times và Washington Post gần như đã ngừng viết bài về Pháp Luân Công bên trong Trung Quốc. Trong một nghiên cứu các cuộc thảo luận về Pháp Luân Công, nhà nghiên cứu Leeshai Lemish đã phát hiện ra rằng các tổ chức thông tấn phương Tây cũng trở nên ít cân bằng hơn và nhiều lúc trình bày một cách không phê phán các quan điểm của Đảng Cộng sản chứ không phải là của Pháp Luân Công hay các nhóm nhân quyền. David Ownby lưu ý rằng bên cạnh các chiến thuật này, nhãn” tôn giáo” mà chính quyền Trung Quốc áp dụng cho Pháp Luân Công không bao giờ hoàn toàn biến mất trong tâm trí của một số người phương Tây, và sự kỳ thị vẫn giữ vai trò chính trong nhận thức thận trọng của công chúng phương Tây về Pháp Luân Công. Phương Tây ước tính hàng trăm ngàn người đã bị giam giữ không qua xét xử, và tuyên bố rằng các học viên đã phải lao động cưỡng bức, bị lạm dụng tâm thần, bị tra tấn, và phải chịu các phương pháp tẩy não cưỡng chế của chính quyền Trung Quốc. Năm 2008, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ và “Ủy ban Quốc hội Hoa Kỳ về Trung Quốc” trích dẫn các ước tính rằng có tới một nửa số người trong các trại cải tạo lao động của Trung Quốc là các học viên Pháp Luân Công.

Pháp Luân Công

Kế hoạch kéo đổ tượng Lenin và đập phá lăng Hồ Chủ tịch đều được nhóm này công bố công khai trên mạng xã hội trước khi tiến hành. Ngày 27 tháng 3 năm 2014, bốn người này đã bị tòa kết án 4-6 năm tù vì tội gây rối trật tự công cộng và phá hoại công trình Nhà nước. Nhưng theo báo Đại Kỷ Nguyên (thuộc sở hữu của Pháp Luân Công) thì bốn người này không phải học viên Pháp Luân Công. Pháp Luân Công khác biệt với các phương pháp tu Phật truyền thống là đề cao việc tham dự vào thế giới trần tục. Các học viên Pháp Luân Công được yêu cầu duy trì việc làm và cuộc sống gia đình thường nhật, tuân thủ luật pháp của chính phủ sở tại, và không tách mình ra khỏi xã hội. Có một ngoại lệ dành cho các tăng ni, họ được phép tiếp tục lối sống trong chùa chiền trong khi tập luyện Pháp Luân Công.

Sự tăng trưởng của Pháp Luân Công bên ngoài Trung Quốc phần lớn tương ứng với sự di chuyển của sinh viên Trung Quốc đại lục đến phương Tây trong giai đoạn đầu và giữa những năm 1990. Các hiệp hội và câu lạc bộ Pháp Luân Công bắt đầu xuất hiện ở châu Âu, Bắc Mỹ và Úc, với các hoạt động tập trung chủ yếu ở các trường đại học. Các hướng dẫn viên tình nguyện Pháp Luân Công và các Hội Pháp Luân Công hiện nay đã có mặt tại 80 quốc gia bên ngoài Trung Quốc. Năm đại diện của Pháp Luân Công có cuộc gặp với Thủ tướng Chu Dung Cơ và các quan chức cấp cao khác để thương lượng một giải pháp. Các đại diện của Pháp Luân Công đã được đảm bảo rằng chế độ luôn hỗ trợ các bài tập vật lý để cải thiện sức khỏe và không coi các học viên Pháp Luân Công là những người chống chính phủ.

Chen cũng đã cố gắng truyền bá phong trào tuyên truyền chống Pháp Luân Công ở nước ngoài, sử dụng ngân quỹ giáo dục trong nước để viện trợ các tổ chức giáo dục nước ngoài, khuyến khích họ phản đối Pháp Luân Công. Ở phương Tây, Pháp Luân Công thường được xếp loại như một tôn giáo bởi vì nó có các bài giảng về thần học và luân lý, quan tâm đến sự tu luyện và biến đổi tinh thần, và có số lượng lớn các kinh sách. Các nhóm nhân quyền báo cáo về cuộc bức hại Pháp Luân Công là hành động vi phạm tự do tín ngưỡng, và vào năm 2001, Pháp Luân Công đã được trao Giải thưởng Tự do Tôn giáo Quốc tế của Freedom House. Theo ông David Ownby, ở Trung Quốc thì tôn giáo mới được định nghĩa kể từ năm 1912 để chỉ “các đức tin có truyền thống lịch sử trên thế giới” có “các tổ chức, giáo sĩ, và kinh sách truyền thống đã được phát triển đầy đủ ” – đó là Phật giáo, Đạo giáo, đạo Hồi, đạo Tin Lành và Công giáo. Pháp Luân Công thiếu những đặc điểm này, không có đền thờ, các nghi thức thờ cúng, tăng lữ hay hệ thống cấp bậc chính thức. Hơn nữa, nếu Pháp Luân Công tự xưng là một tôn giáo ở Trung Quốc, có lẽ nó đã thu hút sự trấn áp ngay lập tức.

Tổng Bí thư Đảng Giang Trạch Dân được thông báo từ Ủy viên Bộ Chính trị La Cán, và được báo cáo ông đã tức giận vì sự táo bạo của cuộc biểu tình, đây là cuộc biểu tình lớn nhất kể từ cuộc biểu tình Thiên An Môn mười năm trước đó. Giang kêu gọi phải hành động kiên quyết để ngăn chặn Pháp Luân Công, và đã chỉ trích Thủ tướng Chu vì “quá mềm yếu” trong việc xử lý tình hình. Trong thư, Giang bày tỏ sự lo ngại về quy mô và mức độ phổ biến của Pháp Luân Công, và đặc biệt là về số lượng lớn các thành viên cấp cao của Đảng Cộng sản cũng đồng thời là các học viên Pháp Luân Công. Ông cũng gợi ý rằng những triết lý thần học của Pháp Luân Công là đi ngược lại với các giá trị vô thần của chủ nghĩa Mác – Lênin, và do đó tạo thành một hình thức cạnh tranh về ý thức hệ.

Nhân Khẩu Học

Các báo cáo điều tra mâu thuẫn nhau, được một bên là Bộ Công an và một bên là Ủy ban Thể thao Nhà nước do Kiều Thạch đưa ra, đã làm những bất đồng giữa giới lãnh đạo Trung Quốc về cách đối xử với Pháp Luân Công ngày càng tăng. Những lý do phổ biến nhất cho việc bị thu hút bởi Pháp Luân Công được ghi nhận là nội hàm cao thâm, bộ bài tập tu luyện và các lợi ích sức khoẻ. Các học viên Pháp Luân Công không phải người Hoa có xu hướng là những người “tìm kiếm giá trị tinh thần” – những người đã từng thử nhiều môn khí công, yoga, hoặc tu tập trước khi tìm đến Pháp Luân Công. Theo ông Richard Madsen, các nhà khoa học Trung Quốc có bằng tiến sĩ từ các trường đại học uy tín của Mỹ đang tập luyện Pháp Luân Công cho rằng vật lý học hiện đại (ví dụ lý thuyết siêu dây) và sinh học hiện đại (cụ thể là chức năng của tuyến tùng) cung cấp cơ sở khoa học cho niềm tin của họ. Theo quan điểm của họ, “Pháp Luân Công là tri thức chứ không phải là tôn giáo, một dạng khoa học mới chứ không phải là đức tin”.

Các bài giảng của Pháp Luân Công cho rằng các học viên có thể có được những công năng thông qua sự kết hợp giữa tu luyện tâm tính, thiền định và các bài tập. Những công năng này bao gồm – (nhưng không chỉ giới hạn trong) – tiên tri, thấu thính, tha tâm thông, và thiên mục (thông qua việc mở con mắt thứ ba hoặc thiên nhãn). Tuy nhiên, Pháp Luân Công nhấn mạnh rằng các quyền năng này chỉ có thể được phát triển nhờ vào sự tu luyện tâm tính, và không nên truy cầu hoặc hiển thị tùy tiện. Theo David Ownby, Pháp Luân Công dạy rằng “Tự phụ về khả năng, hoặc mong muốn thể hiện là biểu hiện của những chấp trước nguy hiểm”, và Lý cảnh báo các đệ tử không nên bị phân tâm bởi sự theo đuổi các “thần thông” như vậy. Các sự kiện xảy ra này là một thách thức quan trọng đối với học viên Pháp Luân Công, và các học viên của tổ chức này đã không hề xem nhẹ.

Quảng Bá Chính Trị Cánh Hữu

Trong các triều đình Trung Quốc, thuật ngữ “tà giáo” được sử dụng để chỉ các tôn giáo không phải là Nho giáo, mặc dù trong bối cảnh Trung Quốc dưới thời Đảng Cộng sản, nó đã được sử dụng để chỉ các tổ chức tôn giáo không chấp nhận sự quản lý của Đảng Cộng sản. Năm 1993, một ấn phẩm của Bộ Công an Trung Quốc khen ngợi Lý Hồng Chí đã “phát huy đức tính chống tội phạm truyền thống của người Trung Quốc trong việc bảo vệ trật tự an ninh xã hội, và trong việc thúc đẩy sự ngay thẳng trong xã hội.” Bên ngoài Trung Quốc, Pháp Luân Công đã thành lập các tổ chức truyền thông quốc tế để tuyên truyền rộng rãi hơn cho phong trào của họ và thách thức phương tiện truyền thông nhà nước Trung Quốc. Chúng bao gồm báo Đại Kỷ Nguyên, Đài truyền hình Tân Đường Nhân, và đài phát thanh “Tiếng nói hy vọng”. Theo Zhao, thông qua Thời báo Đại Kỷ Nguyên, có thể thấy rõ Pháp Luân Công đang xây dựng một “liên minh truyền thông trên thực tế” với phong trào dân chủ của Trung Quốc lưu vong. Vào năm 2004, Thời báo Đại Kỷ Nguyên đã xuất bản một bộ sưu tập gồm chín bài xã luận (Cửu Bình) nhằm trình bày lịch sử của Đảng Cộng sản theo quan điểm của họ Điều này xúc tác cho phong trào “Thoái đảng”, khuyến khích công dân Trung Quốc từ bỏ Đảng Cộng sản Trung Quốc, bao gồm cả việc từ bỏ Đoàn Thanh niên Cộng sản và Đội Thiếu niên.

Madsen kết luận rằng trung tâm của chính trị Hoa Kỳ không muốn đẩy mạnh vấn đề nhân quyền quá mạnh đến nỗi nó sẽ làm gián đoạn quan hệ thương mại và chính trị với Trung Quốc. Do đó, các học viên Pháp Luân Công phần lớn phải dựa vào nguồn lực của chính mình để đáp trả sự trấn áp của chính phủ Trung Quốc. Báo cáo Kilgour-Matas được công bố vào tháng năm 2006, và kết luận rằng “chính phủ Trung Quốc và các đại diện của nó trong nhiều vùng của đất nước, trong một số bệnh viện, trại giam và “Tòa án nhân dân” từ năm 1999 đã giết chết một số lượng lớn nhưng không rõ bao nhiêu các “tù nhân lương tâm” Pháp Luân Công”. Báo cáo này chủ yếu dựa trên các bằng chứng gián tiếp, kêu gọi sự chú ý về thời gian chờ đợi cực ngắn để lấy nội tạng ở Trung Quốc – 1 đến 2 tuần cho một lá gan so với 32,5 tháng ở Canada – lưu ý rằng đây là dấu hiệu nội tạng được khai thác theo yêu cầu. Báo cáo này cũng theo dõi một sự gia tăng đáng kể số lượng các ca ghép tạng ở Trung Quốc hàng năm bắt đầu từ năm 1999, tương ứng với bắt đầu của cuộc đàn áp Pháp Luân Công.

Điều này đã khiến một số học giả coi Pháp Luân Công như là một loại đức tin kết hợp giữa các trường phái. Các nhà quan sát nước ngoài đã cố gắng để giải thích lý do của Đảng Cộng sản Trung Quốc cấm Pháp Luân Công là bắt nguồn từ nhiều yếu tố. Ngày 20 tháng 7 năm 1999, lực lượng an ninh bắt giam hàng ngàn học viên Pháp Luân Công mà họ xác định là các lãnh đạo. Hai ngày sau, vào ngày 22 tháng 7, Bộ Nội vụ Trung Quốc đặt Pháp Luân Công ra ngoài vòng pháp luật, coi nó là một tổ chức bất hợp pháp “tham gia vào các hoạt động bất hợp pháp, ủng hộ sự mê tín và truyền bá những điều nguỵ biện, lừa gạt người khác, kích động, tạo ra rối loạn và gây nguy hiểm cho sự ổn định xã hội”.

Người sáng lập Pháp Luân Công Lý Hồng Chí đã di cư sang Hoa Kỳ từ năm 1996, và số lượng người tập Pháp Luân Công trên toàn cầu là khá lớn. Tại Trung Quốc đại lục năm 2009, tổ chức Freedom House (Hoa Kỳ) ước tính có hàng chục triệu người vẫn đang tiếp tục tập luyện Pháp Luân Công bất chấp việc bị chính phủ ngăn cấm. Ước tính có hàng trăm ngàn người đang tập luyện Pháp Luân Công bên ngoài Trung Quốc tại hơn 70 quốc gia trên toàn thế giới. Mặc dù việc trấn áp Pháp Luân Công bị kết án đáng kể ở bên ngoài Trung Quốc, nhưng một số nhà quan sát nhận ra rằng Pháp Luân Công đã không thu hút được sự thông cảm và duy trì sự chú ý như đối với các nhóm bất đồng chính kiến khác của Trung Quốc. Ngày 11 tháng 10 năm 2011, hai học viên Pháp Luân Công Vũ Đức Trung và Lê Văn Thành đã bị tòa án nhân dân thành phố Hà Nội tuyên án ba và hai năm tù giam vì đã phát chương trình ‘Tiếng nói Hy vọng’ sang lãnh thổ Trung Quốc bằng làn sóng phát thanh ngắn hồi tháng 4 năm 2009. Tính đến tháng 12 năm 2015, không có bất kỳ một văn bản chính thức hay luật định, hoặc văn bản có giá trị pháp lý tương đương công khai nào nói về chủ trương đường lối của nhà nước Việt Nam đối với vấn đề Pháp Luân Công.

Góp phần vào sự chú trọng về cách hành xử đúng mực, các bài giảng của Pháp Luân Công quy định một tiêu chuẩn đạo đức cá nhân nghiêm ngặt đối với các học viên. Họ phải hành động trung thực, làm việc tốt, và hành xử với sự kiên nhẫn và nhẫn nại khi gặp phải khó khăn. Ví dụ, Lý quy định rằng một học viên Pháp Luân Công phải “không đánh lại khi bị đánh, không nói lại khi bị công kích”.

ý tưởng này là của chúng mình pdf

Bên ngoài Trung Quốc đại lục, một mạng lưới các “người liên hệ” tình nguyện, các Hiệp hội Pháp Luân Công khu vực và các câu lạc bộ trường đại học tồn tại trên khoảng 80 quốc gia. Ở hầu hết các thành phố từ trung bình đến lớn, các học viên Pháp Luân Công tổ chức các buổi thiền định hoặc các buổi học tập định kỳ, trong đó họ sẽ tập luyện Pháp Luân Công hay đọc các bài viết của Lý Hồng Chí. Các buổi tập và thiền định được mô tả là khi các nhóm học viên tụ họp tại các công viên công cộng không theo nghi thức nào-thường là buổi sáng- tập luyện trong một đến hai giờ. Các buổi học nhóm thường diễn ra vào buổi tối tại nhà riêng hoặc ở trường đại học hoặc các lớp học trung học, và được David Ownby mô tả là ‘điều gần giống nhất với “hoạt động giáo phái”’ thông thường của Pháp Luân Công.

ý tưởng này là của chúng mình pdf

Mặc dù người đồng tính nam và đồng tính nữ có thể tu luyện Pháp Luân Công, nhưng cư xử đồng tính bị cho là sẽ tạo nghiệp, và do đó bị xem là không phù hợp với các mục tiêu của việc tu luyện. Khí công là một thuật ngữ hiện đại đề cập đến một loạt các phương pháp liên quan đến vận động chậm, thiền, và thở có kiểm soát. Các bài tập theo kiểu khí công trong lịch sử đã được các nhà sư Phật giáo, các võ sĩ Đạo giáo, và các học giả Nho giáo tập luyện từ xa xưa như là một phương thức cải biến tinh thần, đạo đức, và thể chất. Theo Johnson, chiến dịch chống Pháp Luân Công mở rộng ra nhiều khía cạnh của xã hội, bao gồm cả bộ máy truyền thông, lực lượng cảnh sát, quân sự, hệ thống giáo dục, và nơi làm việc. Báo Human Rights Watch ghi nhận rằng các gia đình và nơi làm việc đã được kêu gọi để hợp tác với chính phủ.

Các học viên tọa thiền để phản đối cuộc trấn áp Pháp Luân Công tại một cuộc biểu tình ở Washington, DC. Rất khó để xác định chính xác số người tập Pháp Luân Công vẫn đang tập luyện tại Trung Quốc ngày nay, mặc dù một số nguồn tin ước tính rằng hàng chục triệu người vẫn tiếp tục tập luyện bí mật. Trong các khái niệm trọng tâm ở các bài giảng của Pháp Luân Công là sự tồn tại của ‘Đức’ (‘德, Dé) và ‘Nghiệp’ (‘ 業, Ye). Đức được tạo ra thông qua làm việc tốt và chịu đau khổ, trong khi nghiệp được tích lũy do những việc làm sai trái. Tỷ lệ nghiệp và đức của một người được cho là sẽ quyết định vận mệnh của họ trong cuộc đời này hoặc kiếp sau. Trong khi đức đem lại may mắn và đưa đến sự ngộ đạo, tích tụ nghiệp sẽ mang đến đau khổ, bệnh tật, và sự xa rời bản chất của vũ trụ.

ý tưởng này là của chúng mình pdf

Tuyên bố của IED tại phiên họp LHQ thứ 53 nói về hành động bạo lực của Trung Quốc đối với các học viên Pháp Luân Công như là khủng bố cấp nhà nước và họ cho rằng việc tự thiêu “đã được chính phủ thực hiện.” Nhà báo Phillip Pan của Washington Post đã viết rằng hai người tự thiêu đã chết không phải là học viên Pháp Luân Công. Vào ngày 21 tháng 3 năm 2001, Liu Siying đột nhiên qua đời sau khi tỏ ra rất hoạt bát và được coi là đã sẵn sàng để xuất viện trở về nhà. Tạp chí Time báo cáo rằng trước khi xảy ra vụ tự thiêu, nhiều người Trung Quốc cảm thấy rằng Pháp Luân Công không gây ra mối đe dọa thực sự nào và cuộc trấn áp của nhà nước đã đi quá xa. Tuy nhiên, sau sự kiện tự thiêu, chiến dịch truyền thông của Trung Quốc đại lục chống lại Pháp Luân Công đã có được sự ủng hộ đáng kể. Vì sự thông cảm của công chúng đối với Pháp Luân Công đã giảm đi, chính phủ đã bắt đầu “sử dụng bạo lực có hệ thống” chống lại phong trào này. Yuezhi Zhao chỉ ra một vài yếu tố khác có thể dẫn đến một sự suy giảm của mối quan hệ giữa Pháp Luân Công và các phương tiện truyền thông và nhà nước Trung Quốc.

Họ tích cực viết bài ủng hộ và các nhóm chống Đảng Cộng sản Trung Quốc, bao gồm chính Pháp Luân Công, các nhà hoạt động chống chính phủ Trung Quốc và những người ủng hộ phong trào ly khai Tây Tạng Các trang web tin tức và các kênh YouTube của họ cũng truyền bá các thuyết âm mưu như QAnon và tuyên truyền chống tiêm chủng. Bất chấp chương trình nghị sự bảo thủ của mình, cho đến gần đây, Đại Kỷ Nguyên vẫn cố gắng tránh lấn sâu vào chính trị đảng phái của Hoa Kỳ. Tất cả đã thay đổi vào tháng 6 năm 2015 sau khi Donald Trump tuyên bố ứng cử tổng thống, tuyên bố rằng ông sẽ “đánh bại Trung Quốc vào mọi lúc”. Như một cựu biên tập viên của Đại Kỷ Nguyên nói với NBC News, các nhà lãnh đạo của nhóm “tin rằng Trump đã được Trời phái đến để tiêu diệt Đảng cộng sản Trung Quốc.” Ngày 3 tháng 2 năm 2014, bốn người Nguyễn Doãn Kiên, Vũ Hồng Tố, Nguyễn Văn Kiểm và Trinh Kim Khánh, đã có kế hoạch mang theo búa ra lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh với ý định đập phá. Trước đó, ngày 4 tháng 1 năm 2014, nhóm này cũng đã dùng dây cáp nhằm kéo đổ tượng Lenin ở vườn hoa trên đường Điện Biên Phủ (Hà Nội) nhưng không thành.

Các học viên Pháp Luân Công khác được cho biết rằng, nếu họ muốn phản đối nữa, họ cần phải đưa vấn đề này lên với Bộ Công an và đến Bắc Kinh để kháng cáo. Ban đầu Pháp Luân Công được nhà nước bảo vệ không bị làn sóng chỉ trích tấn công, nhưng sau khi rút khỏi HNKKT vào tháng 3 năm 1996, Pháp Luân Công đã không được bảo vệ nữa. Ngay sau đó, vào ngày 24 tháng 7, Ban Tuyên giáo Trung ương cấm tất cả các ấn phẩm sách của Pháp Luân Công (mặc dù lệnh cấm đã không được thực thi một cách nhất quán). Hiệp hội Phật giáo do Nhà nước Trung Quốc quản lý cũng bắt đầu đưa ra những lời chỉ trích Pháp Luân Công, kêu gọi Phật tử không tham gia tập luyện nó.

Leave a Reply 0

Your email address will not be published. Required fields are marked *